Danh ca Tuấn Vũ: ‘Từ ngày mở quán nhậu bên Mỹ, tôi bỏ hẳn rượu vì sợ’

Kể về cuộc sống bên Mỹ, Tuấn Vũ cho biết anh sống một mình. Ngoài đi hát, danh ca có một quán nhậu, nhưng từ ngày có quán anh cũng bỏ hẳn chất cồn vì sợ.

Kể về cuộc sống bên Mỹ, Tuấn Vũ cho biết anh sống một mình. Ngoài đi hát, danh ca có một quán nhậu, nhưng từ ngày có quán anh cũng bỏ hẳn chất cồn vì sợ.

Ngày 21/11, danh ca Tuấn Vũ có cuộc gặp gỡ báo chí tại Hà Nội nhân dịp trở lại Việt Nam tổ chức live show 10 năm tái ngộ. Đêm nhạc đánh dấu sự trở lại của giọng ca được mệnh danh là “Phượng hoàng nhạc vàng” sau gần 10 năm vắng bóng trên sân khấu thủ đô.

“Tiền bạc chỉ là phù du”

Trong cuộc trò chuyện, Tuấn Vũ cho biết ở tuổi hiện tại, anh không còn màng danh lợi, không cầu tiền tài. Danh ca chỉ mong được hát và được mọi người yêu mến giọng hát của mình. Đó là niềm hạnh phúc lớn lao và cũng là món quà quý giá nhất cuộc đời.

Về cuộc sống bên Mỹ, Tuấn Vũ kể nơi anh sống cũng có rất nhiều người Việt. Bình thường ngoài những lúc đi hát đó đây, anh còn hùn vốn mở một quán “nhậu” gần chục năm nay. Nam ca sĩ nói vui, trước kia mình hay “nhậu” nhưng từ khi mở quán, anh gần như bỏ hẳn.

“Ra quán thấy người ta say xỉn, nói này nói nọ, mình mới tỉnh, thấy người ta té mình mới sợ”, nam ca sĩ cho biết.

Trải qua những sóng gió trong cuộc sống, đến nay Tuấn Vũ chọn cuộc sống độc thân. Anh bảo đã quen việc sống một mình, tự mình chăm sóc cho mình nên không còn cảm thấy buồn hay cô đơn.

Danh ca bảo cuộc sống đơn giản chỉ là được ăn món ăn dân dã mà mình thích, được ca hát mà không quan trọng chuyện sân khấu lớn hay nhỏ và được mọi người yêu mến.

“Mẹ khóc mỗi lần nhắc đến tôi”

Tuấn Vũ không ngăn được xúc động khi nhắc đến gia đình, đặc biệt là mẹ của mình. Danh ca cho biết, anh sinh ra trong một gia đình đông người, có tới 10 người con, nhưng cha mẹ luôn quan tâm, chăm sóc chu đáo các con.

Mẹ anh đặc biệt dành cho Tuấn Vũ nhiều yêu thương bởi anh sớm sống xa nhà. Ngày nhỏ, anh ở trong trường dòng, thỉnh thoảng mới về thăm nhà, sau này lại sang Mỹ định cư.

“Mẹ thương tôi xa nhà, ít khi đoàn tụ cùng gia đình, không được sớm hôm quây quần bên mẹ như những đứa con khác. Chưa kể bên Mỹ tôi sống một mình nên mẹ càng bận lòng. Cứ nhắc đến tôi là mẹ lại khóc”, Tuấn Vũ cho biết.

Mẹ của Tuấn Vũ mất vào năm 2015 và anh đã không kịp có mặt trong những phút giây tiễn biệt. Lần này về Việt Nam, cùng với việc thực hiện live show, anh kịp cùng gia đình sửa sang lại phần mộ cho cha mẹ. Điều này giúp anh phần nào vơi đi nỗi day dứt trong lòng bấy lâu nay.

Theo lời kể của chị Kim Loan, em gái Tuấn Vũ, ngày nhỏ, vì gia đình khó khăn, lại đông con nên trong khi những đứa em được đi học thì Tuấn Vũ đã có ý thức đi làm đỡ đần bố mẹ nuôi em và trang trải cuộc sống gia đình. Có thời gian anh làm phụ việc kéo màn cho một đoàn cải lương.

Làm việc gì, anh cũng toàn tâm toàn ý và làm hết sức mình. Với tính cách chịu khó và chăm chỉ ấy, sau này khi bôn ba sống ở nước ngoài, thời gian chưa đi hát, Tuấn Vũ không ngại ngần hay nề hà làm bất cứ công việc gì để mưu sinh, dù đó chỉ là công việc lao động tay chân.

“Anh Vũ luôn sống rất tình cảm. Với anh ấy thì tình cảm là trên hết, tiền bạc là chuyên nhỏ. Lúc nào anh ấy cũng vô tư như trẻ con, âm thầm chịu đưng mọi khó khăn và không bao giờ muốn phiền ai”, chị Kim Loan tự hào khi nhắc đến người anh trai của mình.

Cho tới bây giờ, Tuấn Vũ vẫn giữ cách sống tự lập ấy. Mỗi lần về nhà các em chơi, uống xong ly cà phê, anh tự mình đem đi rửa.

Không muốn làm phiền ai song ngược lại, Tuấn Vũ lại luôn quan tâm và muốn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là cha mẹ và người thân trong gia đình.

“Anh rất hiếu kính với cha mẹ. Dù sau này sống ở nước ngoài, không có điều kiện gần gia đình nhưng anh vẫn thư từ, gọi điện về hỏi thăm ba mẹ và mọi người suốt, có điều kiện là anh lại gửi quà về. Khi về em gái chơi, ăn món cá hấp cuốn với rau sống và bánh tráng, bao giờ anh cũng tỉ mỉ gỡ xương ra, cuốn cẩn thận rồi đưa cho mẹ. Anh bảo: ‘Để con gỡ xương ra rồi má ăn không hóc’”, em gái của Tuấn Vũ kể.

Tuấn Vũ cho biết ở bên Mỹ anh cũng có con, nhưng không phải con ruột.

“Bố mẹ của cháu ấy mất lâu rồi, mình nuôi và coi như con cháu trong nhà. Với anh chị em trong nhà, khi có chuyện gì, tôi chỉ tâm sự chứ không nhờ vả, sợ phiền hà. Hơn nữa, tôi sống ở Mỹ một mình, mọi người cũng không giúp được gì”.